"...trải qua một cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng..."
Sau nhiều ngày với những phiên họp “sôi nổi”, nay Quốc hội CSVN đã có quyết định bác bỏ dự án đường sắt cao tốc từ nhà nước đưa ra. Sự kiện này đã xuất hiện như một cơn lốc xoáy, cuốn hút dư luận vào một đề tài khá sôi nổi kể cả trong và ngoài nước, đặc biệt đối với một số người quan tâm, hay nghiên cứu xã hội Việt Nam dưới chế độ độc tài toàn trị của CS. Nhìn vào sự kiện, một số người phấn khởi cho rằng Quốc hội CSVN hiện tại là những người rất sáng suốt và can đảm, họ đã tạo được một sự đột phá có thể nói là ưu việt, chưa từng xẩy ra trong lịch sử CSVN. Đồng thời sự đột phá này đương nhiên sẽ trở thành một khởi điểm tạo ra một tiền lệ, đưa đến một nền dân chủ đích thực, mang tính minh bạch bạch với hệ thống “Tam quyền phân lập” rõ ràng cho Việt Nam trong một tương lai gần, mặc dù đất nước vẫn nằm trong tay một chế độ độc đảng CSVN. Ngược lại, đa số lại cho rằng sự kiện này chỉ là một vở tuồng “dân chủ” được coi như là một tấm bình phong làm giảm bớt sự căng thẳng từ mọi áp lực, từ nhiều mặt trong cũng như ngoài nước. Để đi vào sự kiện, ông Lê Đăng Doanh, một cựu cố vấn nhà nước CSVN cho biết:”Họ tin rằng đây là vụ việc chưa từng có và có thể tạo ra tiền lệ hoạt động của quốc hội trong tương lai. Họ đã lầm, bởi lẽ bản thân của dự án đường sắt cao tốc là một vụ việc rất hiếm hoi, mà ngay trong Bộ Chính Trị đảng CSVN, một cơ quan quyền lực tối cao cũng đã không ủng hộ và đó là lý do quốc hội bác bỏ dự án”. Như vậy, quốc hội CSVN có thực sự “can đảm” đột phá để đưa đến sự độc lập trong thế “Tam quyền phân lập” chưa, hay vẫn là một công cụ của đảng CSVN trong chính sách “Tam quyền phân công” như từ xưa đến nay?
Cũng trong sự kiện này một số người cho rằng, do sức ép của quốc hội Hoa kỳ trong tiến trình “dân chủ hoá toàn cầu” và sức ép từ nhiều phiá của toàn dân Việt trong và ngoài nước, nhất là những phản ứng mạnh mẽ từ những nhân vật tầm cỡ trong đảng CSVN dù đã hồi hưu hay tại chức, kể cả những phản ứng mạnh mẽ của các Bloggers rải rác khắp hệ thống Internet. Vì vậy, đảng và nhà nước CSVN đành phải nhượng bộ, chỉ thị cho quốc hội để có quyết định “can đảm” bác bỏ dự án này. Ngược lại đa số lại cho rằng, bản chất CSVN là một loại độc tài lỳ lợm, “cưỡng từ đoạt lý”, không thể giác ngộ “đột xuất” biết lắng nghe tiếng nói trung thực cuả bất cứ ai hay vì quyền lợi chung của đất nước để có một sự thay đổi với thiện ý ích quốc, lợi dân. Hơn nữa, có lẽ ai cũng hiểu Hoa kỳ là một nước kinh tế, đang o bế CSVN vì quyền lợi của họ, những khuyến cáo hay lên án CSVN chỉ là hình thức, không đủ sức tác dụng để CSVN phải “bóp bụng” tuân theo. Bằng chứng cho thấy, những sự kiện đàn áp tôn giáo, xử dụng bạo lực để tước đoạt nhân quyền, nhân phẩm của dân tộc Việt từ xưa đến nay thì sao, tất cả cũng đã có phản ứng mạnh mẽ từ nhiều phía, trong thời gian dài liên tục, nhưng kết quả ra sao có lẽ ai cũng rõ. Ngay cả hiện tượng Boxite tại Tây Nguyên và những uất nhục trên biển đông hiện tại cũng không ngoại lệ. Vì thế, nếu nói rằng vì quyền lợi của đất nước và dân tộc hay với những sức ép nào đó từ nhiều phiá để CSVN phải thay đổi là một điều không thể xẩy ra, trừ khi sự thay đổi ấy tạo được những cơ hội “chấm mút” làm giàu của từng cá nhân trong guồng máy cai trị. Do đó đa số cho rằng, có thể sau khi nghiên cứu, đảng và nhà nước nhận thấy dự án quá bấp bênh, phải thuê mướn quá chuyên gia và qua nhiều trung gian ngoại quốc, bản thân những nhân vật then chốt của đảng và nhà nước cảm thấy không chấm mút được bao nhiêu, ngược lại có khi còn đổ nợ, hoặc cũng có thể vì số tiền quá lớn, không nơi nào dám cho vay khi họ nhìn thấy sự bồi hoàn chỉ là một viễn tượng. Do đó, đảng và nhà nước phải ra chỉ thị cho quốc hội “đồng thuận” tuyên bố bác bỏ để xếp lại dự án một cách danh chính, ngôn thuận để che mắt thế gian qua chiêu bài dân chủ.
Cũng trong sự kiện này, đại biểu quốc hội CSVN Nguyễn Minh Thuyết đã nói với hãng thông tấn AFP rằng: “đã thể hiện xu hướng “dân chủ hơn” trong hàng ngũ đại biểu”.
Trong khi đó ông David Koh, một chuyên gia nghiên cứu Đông Nam Á Châu nhận định: “Tiến bộ dân chủ? Tôi không biết chúng ta có thể đưa ra lập luận xa đến như vậy hay không?”. Đồng thời ông Lê Đăng Doanh và ông David Koh cũng nhận định dù sao chăng nữa “Đây thực sự là một ảnh hưởng tâm lý mạnh”.
Thực sự mà nói, sự kiện lần đầu tiên trong lịch sử CSVN, quốc hội đã bác bỏ một dự án đã được đảng và nhà nước “hồ hởi, phấn khởi” cho là một việc làm siêu việt để phát triển đất nước chắc chắn đã tạo được “một ảnh hưởng tâm lý mạnh” hầu có thể ru ngủ người dân ngộ nhận “đã thể hiện xu hướng “dân chủ hơn” trong hàng ngũ đại biểu” mặc dù đất nước vẫn nằm trong một chế độ độc tài toàn trị. Từ hiện tượng “ảnh hưởng tâm lý mạnh” này, rất có thể sẽ làm suy giảm hoặc triệt thoái niềm tin nơi người dân trong công cuộc đấu tranh chung tìm tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam. Đồng thời hiện tượng “ảnh hưởng tâm lý mạnh” này cũng sẽ là một cơ hội để một số con buôn chính trị dễ dàng tuyên truyền, lợi dụng cơ hội nối kết với CSVN một cách danh chính ngôn thuận, hầu có thể “dây máu, ăn phần” chia chác chút lợi nhuận trên xương máu của dân tộc và uất nhục cuả quê hương.
Tuy nhiên đa số người dân Việt Nam đã sáng suốt nhận ra, sự bác bỏ dự án của quốc hội CSVN cũng chỉ là một vở tuồng “Nhất cử lưỡng tiện” do đảng và nhà nước CSVN dựng sau khi nhận thấy nhiều điều bất lợi, khó có thể chấm mút như ý muốn. Với vở tuồng “Nhất cử lưỡng tiện” này, một mặt dùng lừa bịp cho thế giới thấy được, mặc dù trong chế độc đảng cai trị, nhưng dưới sự lãnh đạo anh minh của đảng và nhà nước CSVN, đất nước lúc nào cũng có dân chủ, quốc hội lúc nào cũng độc lập và là một cơ quan quyền lực tối cao của đất nước, không phải là những con rối do đảng thao túng như những nhận định sai lầm của thế giới từ xưa đến nay. Mặt khác, chứng tỏ được mặc dù dự án tầu cao tốc là một dự án thiết thực, với uy tín và sự lãnh đạo anh minh của đảng tất nhiên thừa khả năng thực hiện. Nhưng vì tôn trọng dân chủ, nên đảng và nhà nước đành phải tuân theo ý dân qua quyết định của quốc hội. Tuy nhiên có một điều mà chắc chắn ai cũng biết, dưới chế độ CSVN không có gì là chắc chắn, hôm nay có thể xanh, mai có thể đỏ và rất có thể khi đảng và nhà nước cảm thấy tìm ra khe hở để “chấm mút” một cách khả quan, tất nhiên quốc hội sẽ phải tái nhóm họp để thay đổi ý kiến. Do đó, thông tín viên Ian Timberlake thuộc AFP Hànội đã nhận định “Quốc Hội Việt Nam biến chuyển, nhưng vẫn là CS”.
Tóm lại sau 35 năm cưỡng chiếm toàn bộ đất nước, CSVN vẫn không thể thống nhất được nhân tâm để tìm được sự ủng hộ của toàn dân. Ngược lại, người dân càng ngày càng xa lánh chế độ và sự phản kháng mỗi ngày một phát triển, mặc dù CSVN đã cố gắng dùng tất cả những thủ đoạn bỉ ổi nhất để khống chế. CSVN luôn cố gắng dùng bạo lực biến người dân Việt Nam trở thành những thần dân ngoan ngoãn của chế độ. Riêng cộng đồng người Việt tị nạn CS tại hải ngoại, không thể dùng bạo lực khống chế bằng bạo lực, nhưng CSVN cũng đã tốn rất nhiều công sức, tài chánh và một lực lượng việt gian khá hùng hậu, xâm nhập chiêu dụ và ru ngủ qua nhiều hình thức. Tuy vậy, tất cả cũng thất bại bởi những hành xử dã man, tàn bạo phi nhân bản một cách trắng trợn đã và đang xẩy ra hàng ngày trên khắp nẻo đường đất nước. Ngoài ra, những sự kiện buôn dân, bán nước một cách hèn hạ cũng chẳng che giấu được ai. Từ đó, các phong trào đấu tranh tại hải ngoại cũng gia tăng nối kết với quốc nội. Vì vậy, CSVN luôn phải tạo ra những hiện tượng hoả mù bịp bợm trong nhiều lãnh vực, mong rằng sẽ làm giảm thiểu tới mức tối đa ngọn lửa đấu tranh trong toàn dân kể cả trong và ngoài nước. Tuy nhiên, dù đảng và nhà nước CSVN có bịp bợm gì chăng nữa, những người quan tâm đến đất nước đều biết CS lúc nào cũng là CS, là một loại quái thú của thể kỷ, không bao giờ có thể lột xác để đứng thẳng làm người... Một ngày CS còn ngự trị trên quê hương, một ngày dân Việt còn đau khổ và đất nước sẽ tan hoang trong tay ngoại bang. Do đó, đừng bao giờ vì một lý do nào đó mà quên đi câu di ngôn của cố Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu “Đừng tin những gì CS nói, hãy nhìn kỹ những gì CS làm” để phải bị chệch hướng đấu tranh như mộ số hiện tượng từ cá nhân hay phe nhóm đã thể hiện.
- Phạm Thanh Phương (SGT-Úc Châu)
- Phạm Thanh Phương
-Phạm Thanh Phương-
-Phạm Thanh Phương-
"Cho tới gần đây, những thay đổi trong vấn đề nhân quyền tại Việt Nam đang đi theo quỹ đạo tích cực"[1]
Nếu đọc kỹ bản phúc trình, có lẽ ai cũng thấy được nội dung không hẳn chỉ ca tụng CSVN đã thay đổi và tiến bộ trong lãnh vực cải tổ về nhân quyền. Ngược lại, bản phúc trình cũng đã đưa ra nhiều điểm, nhiều sự kiện liên quan đến những hành xử thô bạo vi phạm nhân quyền như ngăm cấm tư duy, bóp nghẹt quyền tự do thông tin và ngôn luận đang xẩy ra trên toàn cõi đất nước ViệtNam. Ngoài ra, bản phúc trình cũng nhấn mạnh đến những khủng bố trù dập có chiều hướng gia tăng và sự phi lý đối với những người đang ngụp lặn trong lao tù chỉ vì bày tỏ lòng yêu nước của họ.
Để nhìn sâu bào sự kiện, mặc dù bản phúc trình của Bộ Ngoại Giao Anh quốc có tỏ ý khen ngợi “thiện chí” cải tổ nhân quyền, phát triển kinh tế xã hội của CSVN, nhưng cũng không quên đưa ra lời cảnh báo và những quan ngại với bản chất đầy thú tính CSVN và khuyến cáo cần phải giải quyết. Theo bản phúc trình nhận định:
”Để duy trì những thành tựu tích cực đã đạt được, điều cấp thiết cần làm là giải quyết vấn nạn tham nhũng tràn lan, cải tổ hệ thống quan liêu nặng nề, và người dân được phép chia sẻ ý kiến và thông tin một cách tự do".
Cũng trong bản phúc trình nhận định, tình hình nhân quyền trong năm qua tại Việt Nam
"đã có những dấu hiệu đáng lo ngại về việc Việt Nam mở rộng đàn áp các nhà hoạt động hòa bình"
Ngoài ra, trong bản phúc trình cũng tỏ ra quan tâm đặc biệt đến những “Nhà đấu tranh dân chủ” đang bị trù dập, cầm tù như Ls Lê Công Định; ông Trần Huỳnh Huy Đức; Nguyễn Tiến Trung; Lê Thăng Long và 9 người khác bị kết án tù trong năm 2009 cũng chỉ vì họ đã nói lên những chính kiến bất đồng hoặc bày tỏ quan điểm về sự tồn vong của đất nước. Như vậy, với những nhận định nêu trên, thì CSVN đã thực sự tiến bộ trong lãnh vực nhân quyền chưa, và Bộ Ngoại Giao Anh quốc có thực sự giấu kín lương tri trước những thực tế hiên nhiên đầy thú tính của CSVN hay không, có lẽ trong mỗi cá nhân đều có câu trả lời chính xác.
Xoay quanh “Phúc trình thường niên về tình hình nhân quyền” từ Bộ Ngoại Giao Anh quốc, đại đa số nhận định, đây chỉ là một chiến thuật rất tinh vi, khéo léo theo chiến thuật “Trong đánh, ngoài xoa” vì quyền lợi hay mục đích nào đó mà người ta thường thấy trong lãnh vực ngoại giao. Một câu khen mơ hồ như vỗ về một đứa trẻ, nhưng theo sau lại là một đống tội trạng cần phải lên án và giải quyết. Có lẽ cũng chính vì chiến thuật khôn khéo này mà CSVN cho là những nhận định khách quan trung thực, vì thế mãi cho đến nay phiá CSVN cũng chưa có một sư lên tiếng hay nhận định nào về bản phúc trình này.
Song song với Anh quốc, bản “Phúc trình thường niên về tình hình nhân quyền” của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ mang tính thẳng thắn hơn, trực tiếp hơn và chi tiết hơn. Vì vậy, Phát ngôn viên cuả CSVN Nguyễn Phương Nga đã phải vội vàng lên tiếng phản đối và chỉ trích bản phúc trình “Không khách quan” và “sai sự thật”. Không những thế, có lẽ vì bản phúc trình của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ quá thẳng thắn, trực tiếp với những sự thật hiển nhiên, tựa như một mũi tên bắn trúng yếu huyệt, nên CSVN đã tỏ ra bối rối, lúng túng không đủ suy nghĩ nên Phát ngôn viên Nguyễn Phương Nga phải cưỡng từ đoạt lý tuyên bố
"Việt Nam luôn sẵn sàng hợp tác và đối thoại với các nước, các tổ chức quốc tế, trong đó có Hoa Kỳ để tăng cường hiểu biết lẫn nhau về những khác biệt, kể cả vấn đề quyền con người"
Tóm lại, qua sự việc nêu trtên cho thấy, cùng một sự việc, cùng một mục tiêu, nhưng mỗi quốc gia đều có hành xử khác nhau tuy theo sự uyển chuyển của từng hoàn cảnh và sự việc. Do đó, khi nhận định bất cứ một điều gì, cũng cần nên bình tĩnh xem xét thật kỹ toàn thể, hầu có thể tránh được sự ngộ nhận đáng tiếc có thể xẩy ra, không có lợi và có thể có hại, nhất là trong lãnh vực đấu tranh chung trong hiện tại. Trên thực tế, cả thế giới này, có lẽ không ai còn lầm lẫn về CSVN. Tuy nhiên, vì quyền lợi song phương, đôi khi có những điều trái khoáy, chói tai, nhưng đó chỉ là một loại ngôn ngữ ngoại giao vì quyền lợi song phương của từng giao đoạn. Điều quan trọng vẫn là sức mạnh đấu tranh của toàn dân Việt trong và ngoài nước, chỉ khi nào tập trung được sức mạnh dân tộc, thống nhất nhân tâm, chắc chắn lúc đó thế giới cũng khó có thể bưng tay nhắm mắt để đi ngược lại đạo đức và lương tri để ngược dòng nhân bản. Một điều người Việt Nam cần luôn ghi nhớ, CSVN chỉ là một đám quái thú, không thể nào có thể giác ngộ đứng thẳng làm người để hoà nhập vào đời sống văn minh tiến bộ cùng thế giới để thăng hoa nhân quyền, cải tiến dân sinh, phục hưng tổ quốc. Vì thế đừng cũng bao giờ hy vọng rằng CSVN có thể giác ngộ quay về với chính nghĩa dân tộc để cùng “canh tân đất nước” như một số tay sai, nằm vùng lập lờ tuyên truyền.
Phạm Thanh Phương (Úc Châu)
LTS: Để rộng đường thảo luận, chúng tôi sẵn sàng chạy đăng bất cứ phản luận nào của tất cả quý độc giả đối với bài viết này, trong tinh thần tìm hiểu và xây dựng. NSVN Online.
Theo dõi dòng thời sự đấu tranh, ngay lúc Lm Nguyễn Văn Lý vừa được tạm “Đình chỉ bản án” để ra ngoài chữa bệnh. Ngày 14 -3-2010, một sự kiện đã làm rất nhiều người ngạc nhiên đến sửng sốt, khi được tin đảng viên đảng Việt Tân từ nước ngoài về công khai phát động tinh thần yêu nước qua sự kiện phát áo và mũ có in sáu chữ “TS-HS-VN”, được diễn tả là Trường Sa- Hoàng Sa là của Việt Nam tại khu vực quận Hoàn Kiếm, một nơi đông người nhất tại Thủ đô Hànội. Sự kiện này đã được bung ra như một trái phá, nổ tung nhiều nơi tại hải ngoại, và cũng đã làm cho dư luận trở nên xôn xao, có thể nói ồn ào hơn cả sự kiện Lm Lý vừa được “tạm đình chỉ bản án”.
Để đi vào sự kiện một số người cho rằng, đây là một hành động táo bạo rất nguy hiểm mà đảng Việt Tân đã “thành công mỹ mãn” vì không gặp một trở ngại nào. Sự kiện cũng được một số người coi như là ánh sáng của niềm tin trong đấu tranh. Tuy nhiên đại đa số lại đặt vấn đề, phải chăng đây cũng là một chiêu bài, hay nói đúng hơn là một trận hoả mù tạo ra nhằm đánh lừa dư luận, mục đích thể hiện tinh thần giác ngộ đã biết yêu nước của đảng CSVN. Đồng thời tập trung dư luận làm nhạt phai những việc buôn dân, bán nước của CSVN qua sự kiện cho Trung cộng Đài Loan, HồngKông thuê 300 ngàn Hecta đất tại 10 tỉnh phía bắc đang làm nhức nhối trong toàn dân.
Thực sự mà nói, với sáu chữ viết tắt “TS-HS-VN” ai muốn hiểu sao cũng được, nó tựa như những chiếc áo hay mũ quảng cáo cho một công ty hay một sản phẩm nhan nhản khắp thế giới, đặt trường hợp Trung cộng có thấy chăng nữa, họ cũng chẳng hiểu gì. Tuy nhiên, theo một cuộc phỏng vấn của RFA [2], phóng viên Nguyễn Khanh đã bày tỏ nhận xét và cho rằng đây là một sự kiện rất táo bạo và nguy hiểm mà đảng Việt Tân đã thực hiện. Ngược lại, khi phỏng những người thực hiện, họ lại cho biết đây chỉ là một việc hết sức đơn giản, mang tính hợp pháp dù dưới chế độ độc tài, toàn trị CSVN. Một trong những đảng viên Việt Tân tại hiện trường cho RFA biết “Công việc anh em chúng tôi làm rất là đơn giản, ôn hoà và trật tự. Chúng tôi có nhã ý gởi tặng đồng bài Hànội nói chung và quận Hoàn Kiếm nói riêng một số mũ và áo, trên những chiếc mũ và aó đó có những dòng chữ “TS-HS-VN” có nghĩa là Trường Sa-Hoàng Sa là của Việt Nam”.
Khi được hỏi về tổng số áo và mũ đã phân phát, đảng viên Việt Tân này không cho biết đích xác, nhưng cho biết “Anh em chúng tôi cũng không tưởng tượng được số người qúa đông, chúng tôi mang theo hai Balô lớn và chỉ trong vòng 30-45 phút đã phát hết”. Đảng viên Việt Tân này cũng cho biết thái độ người dân tỏ ra rất “tích cực” khi nhận áo và mũ :”Bà con hưởng ứng vui vẻ, sẵn sàng mặc những chiếc áo, và đội những cái nón ấy để chụp hình chung với chúng tôi”. Được hỏi khi thực hiện công việc phát áo và mũ, có sự hiện diện của lực lược công an CSVN, công an thành phố, công an khu vực, công an giao thông tại đó hay không. Đảng viên này cho biết: “Dĩ nhiên là có những anh công an khu vực, công an măïc đồng phục (sắc phục) hay họ mắc đồ bình dân. Nhưng mà tôi nghĩ công việc chúng tôi làm rất là trật tự, ôn hòa, không có gì gọi là trái pháp luật Việt Nam. Chúng tôi có nói với những người trật tự ở đây là tại sao chúng tôi làm việc này và với mục đích gì, có nghĩa là để ghi nhớ và tưởng niệm 58 chiến sĩ của QL/VNCH đã hy sinh tại Hoàng Sa năm 1974 và 64 chiến sĩ của Quân Đội Nhân Dân VN đã hy sinh vào năm 1988. Những người con ưu tú này đã nằm xuống với mục đích duy nhất là bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ , lãnh hải của VN. Thứ hai là chúng tôi tiếp nối công việc làm của các nhà yêu nước khác như là anh Điếu Cày, nhà báo Huy Đức, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, Ls Lê Thị Công Nhân và chị Phạm Thanh Nghiêm,v,v...”.
Xuyên qua đoạn phỏng vấn đại đa số nhận định, với những sự việc xẩy ra một cách công khai và dù trực tiếp hay gián tiếp đảng viên Việt Tân cũng được sự ủng hộ của những công an, an ninh tại hiện trường. Điều này chứng tỏ CSVN đã “giác ngộ” quay về với chính nghĩa dân tộc để cùng nói lên tinh thất bất khuất bảo toàn lãnh thổ mà đảng việt Việt Tân thực hiện. Riêng điểm này đã làm nhiều người băn khoăn không dám tin là sự thật, nó tựa như một phép lạ, bởi lẽ với bản chất vong nô, hèn nhược, dã man của CSVN, không thể nào có sự “giác ngộ đột xuất” quái đản như thế này. Hơn nữa, Việt Tân là một thế lực đã bị CSVN lên án, mệnh danh là một loại khủng bố, nhưng tại sao họ vẫn ủng hộ, lắng nghe lời giải thích và hiểu được cái “tình yêu nước nồng nàn” qua sự việc? Một điều mâu thuẫn hơn nữa, khi đảng viên Việt Tân này giải thích với những nhân viện trật tự ( chắc chắn là công an) rằng: “chúng tôi tiếp nối công việc làm của các nhà yêu nước khác như là anh Điếu Cày, nhà báo Huy Đức, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, Ls Lê Thị Công Nhân và chị Phạm Thanh Nghiên, v, v...”. Nhưng họ vẫn lắng nghe không có phản ứng gì, trong khi đó ai cũng biết những nhân vật được nêu tên như trên đều đã hoặc đang bị giam cầm trong ngục tù, riêng cô Phạm Thanh Nghiên lại càng rõ ràng hơn, lý do cô bị tù chỉ vì mặc một chiếc áo và đội cái nón tương tự. Do đó đa số nghi ngờ rằng, có thể đây là một vở tuồng hoả mù hai bên đều có lợi, đánh bóng chiêu bài “yêu nước” của Việt Tân và “giác ngộ” của CSVN. Đồng thời tập trung dư luận để đánh lạc hướng những việc khác quan trọng hơn.
Cũng trong cái nhìn nêu trên, đa số đã thấy được rất nhiều điều mâu thuẫn. Thứ nhất, tại sao đảng Việt Tân bày tỏ và khích động tình “yêu nước” đến người dân bằng hành động công khai thì được thong dong, tự do, còn lại những người khác chỉ thể hiện bằng lời nói hay giấy mực thì lại bị kết án “chống phá nhà nước CSVN” theo điều 88 để bị ngồi tù. Thứ hai, những người như Ls Lê Quanh Định; Ông Trần Anh Kim hay Nguyễn Tiến Trung đều bị kết án, ở tù chỉ vì liên lạc hay tham gia Việt Tân (Liên lạc với đảng phái, tổ chức có âm mưu lật đổ chính quyền CSVN). Trong khi đó đảng viên Việt Tân từ nước ngoài về hành động công khai thì lại đưọc “thông cảm” tự do. Thứ ba, những người dân tại Hànội đã thoát khỏi sự sợ hãi trước sự tàn bạo của đảng CSVN, hay những người naỳ đã được đảng “bật đèn xanh” nên họ thản nhiên nhận áo mũ và vui vẻ mặc tại chỗ, chụp hình lưu niệm với người phân phát...
Với những phân tích trên, đa số nhận định, nếu thực sự như lời đảng viên Việt Tân trong cuộc phỏng vấn, thì đây là một điểm rất mừng cho quê hương, vì CSVN đã giác ngộ, biết quay về với chính nghĩa của dân tộc, và tất cả những người đang bị cầm tù như nhà báo Điếu Cày, thầy giáo Vũ Hùng, ông Trần Anh Kim, Ls Lê Công Định, anh Nguyễn Tiến Trung, nhà văn trần Khải Thanh Thủy, cô Phạm Thanh Nghiên chắc chắn sẽ được phóng thích và được tuyên dương là những chiến sĩ yêu nước.
Bằng ngược lại, thì đây chỉ là những hư cấu, tạo tấm bình phong lừa bịp, hầu che đậy những khuất lấp của cả hai bên. Ngoài ra, cũng có thể là một trận hoả mù, tập trung dư luận, để dư luận quên đi những hành xử hèn nhược đốn mạt, buôn dân, bán nước cuả CSVN đang xẩy ra.
* Phạm Thanh Phương (Úc Châu)
Ghi chú:
[1] Số chiến sĩ Hải quân VNCH hy sinh tại Hoàng Sa năm 1974 là 74 người, không phải 58 người như đảng viên Việt Tân cho biết trong cuộc phỏng vấn.
[2] http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/From-ha-noi-viettan-members-affirm-vietnam-s-sovereignty-interview-a-participant-NKhanh-03152010122810.html?searchterm=None
Trong thời gian gần đây, sự kiện CSVN ký hợp đồng để Đài Loan, Hồng Kông và Trung cộng thuê 300 ngàn Hecta thuộc10 tỉnh phiá Bắc đã tạo lên một làn sóng dư luận khá xôn xao trong và ngoài nước. Trong đó, hầu như đa số tập trung vào sự lên tiếng cuả hai nhân vật Nguyễn Trọng Vĩnh và Đồng Sĩ Nguyên, những người được mệnh danh là “Nhà Cách mạng lão thành”, và từng là Ủy viên Trung ương Đảng CSVN. Nói về sự lên tiếng của hai nhân vật “Cách mạng lão thành” này cũng có hai chiều hướng nhận định khác nhau, một số cho đây là một màn kịch tung hứng hầu giảm bới sự phẫn nộ trong dư luận của toàn dân. Ngược lại, số khác cho rằng đây là những nhân vật yêu nước, tiếng nói của họ là tiếng nói của nhịp tim, đang thổn thức thở dài theo vận nước nổi trôi bởi sự vong nô hèn nhược từ bè lũ lãnh đạo CSVN. Trải qua hơn 30 năm, kể từ ngày CSVN “thống nhất” lãnh thổ 30-4-1975, cả một dân tộc đã “được” vùi sâu trong vũng lầy nhơ nhớp của nhân loại trong màn đêm tam tối nhẫn nhục. Tuy nhiên, trong khoảng một thập niên gần đây, những tiếng nói phản kháng đã xuất hiện từ một số nhà “Cách mạng lão thành” như Trần Độ, Võ Nguyên Giáp, Võ Văn Kiệt, và đến nay là Nguyễn Trọng Vĩnh và Đồng Sĩ Nguyên. Mỗi lần họ lên tiếng là một lần dư luận ngạc nhiên, ồn ào, trong đó có cả những ca tụng, tâng bốc, thậm chí tôn vinh những nhân vật này như những tâm hồn yêu nước đặc biệt, rất tha thiết với quê hương, dân tộc. Khi một người trong họ qua đời, cũng có kẻ còn làm lễ truy điệu họ như những anh hùng vị quốc vong thân mới là điều khó nghĩ. Nếu những sự kiện này được đảng và nhà nước CSVN thực hiện thì cũng chẳng có gì đáng nói, nhưng rất tiếc trong cộng đồng người Việt tỵ nạn cũng có một số người thổi phồng một cách rất ồn ào mới là một điều cần suy nghĩ. Một số câu hỏi được đặt ra là những nhân vật này có thực sự yêu nước thương dân không, hay họ chỉ là những diễn viên của một vở tuồng tung hứng do CSVN đạo diễn, hầu có thể chứng tỏ CSVN cũng có dân chủ, có tự do ngôn luận. Đảng và nhà nước tuy độc tài, tàn ác, dã man, nhưng vẫn sẵn sàng lắng nghe và tôn trọng những tiếng nói dị biệt, những “bất đồng chính kiến” hay “phản hồi’ về những hành xử của CSVN trong chính sách đối nội cũng như đối ngoại ??? Một vấn đề khác được đại đa số nêu ra là những nhân vật này lên tiếng có đúng lúc để thay đổi hoàn cảnh, hay chỉ là một sự vuốt đuôi khi sự kiện đã rơi trong hoàn cảnh “Ván đã đóng thuyền” ???... Nếu nói rằng họ là những người biết yêu nước thương dân, thì tại sao họ lại không thương lúc đang đương quyền tại vị mà phải đợi đến khi về hưu, không còn quyền lực mới lên tiếng, để rồi kết qủa những sự lên tiếng ấy cũng chỉ nằm trong cái cảnh “Đấm bùn sang ao” chẳng có chút ảnh hưởng nào đến thời cuộc hay sự việc. Những việc họ nói không phải là những gì người dân không biết, người dân biết rất rõ, nhưng không dám lên tiếng bởi những tàn bạo, dã man mà CSVN luôn đe dọa mạng sống của họ.
Theo tin RFA, ngày 23-2-2010 vừa qua, trong một cuộc gặp gỡ báo chí đầu năm, Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng CSVN tuyên bố "báo chí cần chủ động thông tin bảo vệ chủ quyền". Với câu nói này, một số người cho rằng đây là một hiện tượng bất thường, nó gần như một thông điệp gởi đến báo giới, báo hiệu một sự cởi trói, thành lập một hệ thống thông tin tự do, nhằm nâng cao dân trí, phát triển con người và đất nước. Đồng thời đây cũng là một chỉ dấu chứng tỏ tập đoàn CSVN có chiều hướng giác ngộ đối với quốc gia, hoà giải dân tộc hầu có thể “canh tân” và phát triển một Việt Nam hùng mạnh trong xu thế tiến bộ toàn cầu. Ngược lại đại đa số lại cho rằng, câu nói của Nguyễn tấn Dũng chỉ là một trò bịp quá cũ, nó chẳng đáng gì để quan tâm “Hồ hởi, phấn khởi” luận bàn.
Nếu nhìn kỹ vào hoàn cảnh đất nước, những vấn đề vấn đề liên quan đến chủ quyền đã quá sáng tỏ, không còn gì để báo chí “cần chủ động thông tin”. Và nếu có những điều mới mẻ liên quan đến chủ quyền đất nước mà người dân cần biết sớm, thì một câu hỏi nên đặt ra ở đây là “biết để làn gì”. Nam Quan- Bản Giốc- Hoàng Sa- Trường Sa được coi như đã yên vị trong tay Trung cộng, biển đông cũng đã xong. Hiên tại, chắc chắn Trung cộng sẽ không cần dùng đến vũ lực đánh chiếm bất cứ điều gì trên đất nước Việt Nam, họ đã có cả một tập đoàn lãnh đạo CSVN làm tay sai, nên họ dùng một phương pháp khác tinh vi hơn, tế nhị hơn và hợp lý hơn. Chính sách này được gọi là “Xâm Lăng Hữu Nghị”. Bằng chứng cho thấy trong những ngày đầu xuân Canh Dần, hiện tượng cho Trung cộng mướn đất dài hạn đã được thực hiện tại một số tỉnh miền Bắc. Một khi đã có hợp đồng thuê mướn, tất nhiên những nơi đó sẽ trở thành những vùng tự trị của Trung cộng mang tính “bất khả xâm phạm” đối với người Việt Nam. Từ đó, một cuộc xâm lăng rất nhẹ nhàng và hợp pháp trên một số bình diện như kinh tế, văn hoá, chính trị sẽ phát triển nhẹ nhàng như một vết dầu loang, để rồi đất nước Viện Nam từ từ bị đồng hoá lúc nào không ai biết. Đây mới chính là dã tâm thâm độc nhất của Trung cộng và CSVN. Vì thế đại đa số đu luận đã cho rằng lời tuyên bố của Nguyễn Tấn Dũng cũng chỉ là một sự bịp bợm, sự bịp bợm này cũng dùng làm động lực tạo cơ hội cho những tên văn nô, ký nô và bọn việt gian, nằm vùng tại hải ngoại thổi phồng, tạo trận hoả mù, ru ngủ ý thức đấu tranh đòi quyền tự quyết của dân tộc.
Nếu cho rằng câu tuyên bố "báo chí cần chủ động thông tin bảo vệ chủ quyền" là một sự giác ngộ cuả CSVN, thì hãy nhìn vào bối cảnh hiện tại để thấy được đã có biết bao nhiêu “nhà đấu tranh dân chủ” phải ngồi tù cũng chỉ vì đưa tin, hay bộc lộ sự uất nhục trong việc bảo vệ chủ quyền đất nước. Bằng chứng cho thấy ông Nguyễn Trung Dân, Tổng Biên Tập báo Du Lịch đã bị rút thẻ nhà báo và kéo theo mất chục nhân viên thất nghiệp cũng chỉ vì thông tin đúng lúc hiện tượng chủ quyền quốc gia bi Trung cộng xâm phạm, cước bóc. Như vậy, lời nói của Nguyễn Tấn Dũng có gì đáng tin tưởng “ hồ hởi, phấn khởi” luận bàn.
Riêng hoạt động báo chí trong nước, có lẽ không ai có thể phủ nhận tất cả chỉ là cộng cụ tuyên truyền của đảng, họ chỉ được đưa tin theo quy định, cho dù những nguồn tin ấy có trái với lương tâm chức nghiệp. Báo giới muốn sống còn, đương nhiên họ phải gói kín lương tri, tự biến mình thành loại văn nô, ký nô thuần thành. Ngược lại, nếu không cẩn thận, chẳng may chệch ý đảng một tí, thì chắc chắn sẽ được ngồi tù hoặc giải nghệ, mặc dù sự chệch ý ấy chỉ là một phần rất nhỏ của sự thật, nhất là đối với những vấn đề được gọi là b như Hoàng Sa, Trường Sa, Trung cộng khoanh vùng biển đông, ngăn cấm ngư dân Việt Nam đánh cá ngay trên chính lãnh hải của Việt Nam.
Nếu nói rằng CSVN đã giác ngộ, cần nới rộng tự do báo chí, khuyến khích "báo chí cần chủ động thông tin bảo vệ chủ quyền", thử hỏi những người đang “thọ án” trong tù như cô Phạm Thanh Nghiêm, Thầy giáo Vũ Hùng và còn rất nhiều Blogger khác thì tính sao đây, họ có tội gì? Hay họ đã thực thi lời kêu gọi của Nguyễn Tấn Dũng, thực hiện sự "chủ động thông tin bảo vệ chủ quyền". Như vậy, lời nói của Nguyễn Tấn Dũng mang ý nghĩa gì ? Nó có phải là một sự quan tâm đến sự tồn vong của đất nước hay là một lời cảnh cáo, răn đe báo chí cần chủ động “thông tin đúng quy định”, đừng để đảng và nhà nước phải nhắc nhở, hay dùng biện pháp nặng nề... Như vậy, một khi báo chí được quyền "chủ động thông tin bảo vệ chủ quyền" đến người dân biết, nhưng “biết để làm gi?” hay vẫn tiếp tục bị bịt miệng, trói não, ngăn cấm tư duy như đã và đang bị từ xưa đến nay.
Trước bối cảnh ngặt nghèo của tổ quốc do sự vong nô, hèn nhược của CSVN tạo ra, vấn đề then chốt không phải “báo chí cần chủ động thông tin bảo vệ chủ quyền" đến người dân, mà đưa tin đến cho người dân “biết để làm gì” mới là điều quan trọng. Một khi dân biết, họ có quyền hành động phản kháng, chống đối không, hay biết chỉ để ngậm đắng nuốt cay trong uất nhục, và tập đoàn lãnh đạo CSVN vẫn tiếp tục chạy sang Bắc Kinh tung hô “tinh thần bốn tốt và mưới sáu chữ vàng” với quan thầy Trung cộng một cách kính cẩn trung thành.
Riêng lãnh vực báo chí tại Việt Nam, nhà văn quốc nội Trần Mạnh Hảo nhận định:
“Ngay trên các blog trong nước thì người ta cũng đã có những bài viết cấm không cho người dân phát biểu ý kiến cũng như gần 700 tờ báo không được phát biểu ý kiến, sơ xẩy một tí là vi phạm pháp luật. Đấy là một cách họ cấm đoán không cho tự do báo chí, không cho ai phê bình mình. Độc quyền hành động mà không có ai phê phán thì làm sao tiến bộ được?”.
“Kiểm soát báo chí chưa đủ, nhà nước còn vươn tay đến những trang blog có các bài viết được xem là nhạy cảm. Việc cấm đoán các trang blog này đã dấy lên làn sóng phản đối tuy âm thầm nhưng rất rộng rãi. Người viết blog cảm thấy bị xâm phạm, mặc dù họ chỉ viết những điều rất riêng tư và không dính dáng gì đến sự lo ngại của nhà nước”.
Cũng trong vấn đề báo chí, hôm thừ Ba 16-2-2009, Ủy Ban Bảo Vệ Ký Giả, trụ sở tại New York, Hoa Kỳ, đã công bố bản phúc trình hàng năm tựa đề "Những Cuộc Tấn Công Báo Chí Năm 2009", nội dung nói về tình hình đàn áp báo chí trên khắp thế giới trong đó có Việt Nam. Riêng tại Việt Nam, Ủy Ban Bảo Vệ Ký Giả cũng cho biết rất nhiều phóng viên và bloggers phổ biến quan điểm của họ, nhất là những quan điểm bày tỏ lòng yêu nước và sự quan ngại đến chủ quyền của Việt Nam đang bị xâm lăng do sự hèn nhược của tập đoàn lãnh đạo CSVN, tất cả đều đã bị sách nhiễu, thẩm vấn, bỏ tù. Điển hình mới nhất là truờng hợp cô Phạm Thanh Nghiêm với bản án 4 năm tù giam và 3 năm quản chế, mà tất cả thế giới đều ngạc nhiên xúc động.
Ngoài ra một số trường hợp bị khống chế, khủng bố, bắt bớ khác cũng không ngoài những đau xót khi nhìn thấy viễn cảnh đất nước đang bị mất dần trong tay ngoại bang như trường hợp nhà báo Trần Thanh Hiếu, Blogger “Người Buôn Gió”; Phóng viên Phạm Đoan Trang VietNamnet; Blogger "Mẹ Nấm" Nguyễn Ngọc Như Quỳnh; Blogger Bút Thép; Blogger “Điếu Cày” Nguyễn Văn Hải,v,v... Ngoài ra tất cả những trang Web nào nhắc đến chủ quyền đất nước, thì hầu như đều bị phá hỏng hoặc ngăn cấm người dân truy cập, tìm hiểu. Như vậy, khi Nguyễn tấn Dũng tuyên bố "báo chí cần chủ động thông tin bảo vệ chủ quyền" là mong cho tất cả người dân Việt nam biết nguy cơ của đất nước chỉ là một trò hề, bịp bợm một cách quá ấu trĩ và rẻ tiền từ bản chất lưu manh, bịp bợm của CSVN mà thôi.
Tóm lại, với những dẫn chứng nếu trên, hy vọng có thể làm sáng tỏ một phần nào qua câu tuyên bố bịp bợm của Nguyễn Tấn Dũng. Đồng thời mong rằng toàn dân Việt Nam sẽ có một cái nhìn chính xác hơn trước hiện tình đất nước, tránh được những trận khói mù từ CSVN và Việt gian tạo ra, để cò thể Kiên trì hơn, sáng suốt hơn trên con đường đấu tranh đòi lại quyền tự quyết của dân tộc. Đất nước là của chung tất cả mọi người Việt Nam, không thể dành riêng cho bè lũ vong nô hèn nhươc CSVN thao túng. Những luận điệu
Tất cả đều là sự lừa bịp của bè lũ Việt gian, đang tiếp tay cho CSVN thực hiện mưu đồ buôn dân, bán nước một cách nhe nhàng mà thôi.
“CSVN đã ý thức, giác ngộ để bảo vệ chủ quyền. Chúng ta hãy vì công việc chung của đất nước, nối kết, giao lưu tạo sức mạnh để cùng bảo vệ và “canh tân”. Xoá bỏ cờ Vàng để có thể nối kết với lực lượng du sinh hầu tạo sự đoàn kết đi đến một niềm tin chung, một ý chí chung,v,v...”.
* Phạm Thanh Phương (Úc Châu)
Riêng trong những ngày tết, một vài hiện tượng xẩy ra tại một số thành phố lớn như Saigòn, Hà nội,v,v... Câu chuyện “cải tạo hạ tầng cơ sở” tránh lụt bằng cách đào cống, sửa đường của nhà nước CSVN đã được thực hiện ngay trong những ngày sát tết. Sự kiện này cũng tạo ra một số câu chuyện vui buồn ”cười ra nước mắt” trong sinh hoạt xã hội và liên quan đến cả phần tâm linh. Theo một số tin trong nước cho hay, một số con đường lớn đã đuợc đào lên để kiểm tra sự “ùn tắc” của hệ thống cống. Chỗ này đào lên, chỗ kia lấp lại, cũng chẳng thấy sửa chữa được gì, ngược lại chỉ làm môi sinh thêm ô nhiễm, tạo thêm sự khó thở cho người dân trong những ngày bương trải với xuân. Cũng trong hiện tượng này, theo thói quen của người dân miền Nam, họ thường bày mâm cúng đầu năm với những trái cây như măng cầu, dừa, đu đủ và xoài và đọc trại âm đi là “Cầu Vừa Đủ Xài”, một ước nguyên rất khiêm nhường, mộc mạc đơn sơ, mâm cúng tượng trưng cho lời khấn chỉ “cầu vừa đủ ăn, uống, chi dùng” trong chộc sống, không cần mơ ước xa hoa, nhưng trong xã hội Việt Nam dưới chế độ CS thì dù đơn sơ như vậy có lẽ đã trở thành xa hoa lắm rồi. Riêng trong những ngày tết vừa qua, nhiều nơi bị đào đường lấp hố, khiến thành phố rất nhiều bụi bẩn đến khó thở khi trời nắng và bùn đất bẩn thỉu khi trời mưa. Đồng thời tạo ra rất nhiều trở ngại trong sinh hoạt của ngày tết. Vì vậy, năm nay một số nơi không còn “Cầu vừa đủ xài” nưã, mà họ đã rút gọn lời khấn, với những mâm cúng mang ý nghĩa mới thực tiễn hơn với một bó hành, một qua dưa, một quả dừa. Mân cúng này mang ý nghĩa kêu gọi đảng và nhà nước ơi “Hành vừa vừa thôi”. Thôi thì đói khổ tí cũng chai rồi, bớt hành hạ dân thêm nữa. Cái đau khổ của người dân dưới chế độ CS là khi bị uất ức điều gì, họ cũng chỉ có thể bày tỏ qua sự châm biếm bằng một cách “hợp pháp” như thế thôi. Không thể làm gì khác hơn nếu không muồn đầu xuân được đảng thỉnh đi ngồi gỡ vài cuốn lịch.
Trong cuộc sống khó khăn của xã hội ViệtNam dưới chế độ CS. Thực tế không thể “khắc phục”, một ngày như mọi ngày, cứ mãi phải lay lứt lê thê, một năm như mọi năm, nó tựa như một chu kỳ tất định và bất biến. Tuy nhiên, ngoài cái chu kỳ tất định đấy đảng và nhà nước vẫn có những đổi mới, mang tính “đột phá” đến độ khủng khiếp, khó có ai có thể ngờ được lại có thể xẩy ra trên thế gian, nhất là trong thế kỷ văn minh tiến bộ hôm nay.
Duyệt lại những đổi mới của đảng và nhà nước từ thập niên qua, có lẽ không ai có thể phủ nhận đảng và nhà nước mỗi ngày một “sáng suốt hơn” trong đối nội cũng như đối ngoại... Về mặt đối nội, đảng và nhà nước đã khôn khéo quy hoạch loanh quanh để cướp được một số bất động sản từ một số cơ sở Tôn giáo và cá nhân từng địa phương. Phương pháp đàn áp dân cũng tinh vi hơn, không còn dùng lực lượng công an trực tiếp bắn giết như xưa, để phải lộ ra cái thú tính và mang tiếng là dã man trước nhãn quan quốc tế, vì thế đảng và nhà nước đã nghĩ ra thượng sách là cho công an mặc thường phục, liên kết với một đám du đãng đầu trộm, đuôi cướp tấn công hành hung dân như đã từng xẩy ra tại Thái Hà, Bát Nhã, Đồng Chiêm hay đối với “dân oan” khiếu kiện nhà đất... Làm như thế sẽ tránh được tiếng là dã man đểu cáng, nếu quốc tế có trách thì cũng chỉ trách hệ thống trật tự xã hội qúa kém, không đủ sức giữa gìn trật tự an ninh cho xã hội, điều này đảng và nhà nước hứa sẽ “khắc phục” để chuyển hoá sang một hình thức khác tốt đẹp hơn.
Riêng mặt đối ngoại, đảng và nhà nước CSVN cũng tỏ ra “Trí tuệ” hơn để thực hiện câu tục ngữ “Dĩ Hoà Vi Qúy” rộng rãi hơn.... Vừa có lợi cho đảng mà không sợ thất lễ với quan thầy Trung cộng, dù chỉ là lời nói xuông mang tính đãi bôi.
Duyệt lại một năm vừa qua, sau khi Trung cộng khoanh vùng biển đông hầu như lấy gần hết lãnh hải của đất nước, nhưng đảng và nhà nước CS VN vẫn một mực kính cẩn tung hô cái tình hữu nghị “mội hở răng lạnh” với tinh thần ”bốn tốt và mười sáu chữ vàng”. Cũng vì vậy trong năm 2009 vừa qua ngư dân Trung cộng đã xâm phạm phần lãnh hải còn lại của Việt Nam là 130 lần, nhưng hầu như đảng và nhà nước ta cũng có lên tiếng chút đỉnh “năn nỉ” dừng vi phạm vậy nữa khó xử lắm. Ngược lại, ngư dân mình lở có vi phạm chút đỉnh, hang bị ghép vào vi phạm lãnh hải của họ thì coi như “Đời tàn trong ngõ hẹp”. Không những mất của còn mất cả mạng, hay ít nhất khi được thả về thì cũng đã trở thành “èo uột khó nuôi”.
Câu chuyện vất vả với một cái tết chưa xong, người dân lại nhận được một cái tin như sét đánh ngang đầu, khiến những ai quan tâm đến đất nước đều cảm thấy choáng váng, từ người bình dân đến trí thức, kể cả thành phần đĩ diếm ma cô, dù là được liệt kê vào thành phần cặn bã của xã hội. Nhưng rất tiếc thành phần cốt cán trong guồng máy đảng và nhà nước lại cho đây là một sự “đột phá” siêu việt mà có lẽ chỉ có những “Đỉnh cao trí tuệ” như đảng và nhà nước CSVN mới đủ khả năng suy nghĩ và thực hiện một cách rất tinh vi như thế này. Không tặng, không nhượng, Trung cộng không cần xâm lăng, chỉ ký hợp đồng thuê một số tỉnh biên giới phía Bắc với thời gian là 50 năm là xong. Sự kiện này có lẽ đã xẩy ra từ lâu, đến nay bị bại lộ, thì đám Trung ương lại tỏ ra ngây thơ không biết gì, cho đây chỉ là những hành động đơn lẽ của các tỉnh. Do đó, đảng và nhà nước cũng đã “kêu gọi các tỉnh nên ngưng việc cho mướn đất”. Và cũng chẳng thấy có một hành động nào hay biện pháp chế tào nào với tội trạng nghiêm trọng này. Như vậy cái guồng máy CSVN là cái giống gì, luật pháp ở đâu sao không đem ra áp dụng trong trường hợp này mà chỉ biết dùng luật để bịt miệng dân. Một việc hệ trọng, liên quan đến sự tồn vong của đất nước mà đảng coi như chuyện vui chơi, chỉ khuyến cáo vài lời không nên là xong. Một điều vô lý hơn nữa, khi đại diện chính quyền cho ngoại kiều mướn đất mà bộ ngoại giao cũng không biết. Như thế, nguyên tác và hệ thống ngoại giao nằm ở đâu, hay sự liên hệ chủ và tớ thì đại khái sao cũng được. Điều này chứng tỏ đã có sự thoả thuận từ trung ương đến địa phương, nếu không thì đảng và nhà nước CSVN chỉ là một đám thổ phỉ ô hợp, thuộc loại “Quân Hồi Vô Phèng” chẳng ra cái gì cả, như thế xét ra còn tện hơn một bọn ma cô trong làng chơi.
Cung trong sự kiện cho Trung cộng mướn đất, đại đa số nhận định, chẳng qua đây chỉ là một sự đổi mới, đột phá về tư tưởng để cống hiến đất đai và tài nguyên cho quan thầy cách tinh vi hơn, cùng lắm cách chức vài tên Tỉnh Ủy lấy lệ, nhưng hợp đồng đã ký rồi, không thể thay đổi. Như vậy đất nước sẽ ra sao?... Có lẽ ai cũng biết một khi thuê mướn đất như vậy, Trung công sẽ có toàn quyền khai thác mọi mặt, họ có quyền thiết lập hệ thống hành chánh, quân sự, tình báo, giáo dục, y tế ... Nó cũng tưạ như người Anh mướn Hồng Kông 99 năm trước đây mà thôi. Cũng trong vấn đề này, một số người lo xa, không biết sau 50 năm Trung cộng có trả lại hay không, và trả như thế nào?... Tuy nhiên, một số người khác thực tế hơn nêu ra vấn đề, không biết trong vòng 50 năm tới đây, với tham vọng bành trướng cuả Trung cộng và bản chất tay sai của CSVN, không biết đất nước có còn không, nói gì đến chuyện trả lại hay không.
Song song với sự kiện này, một số cơ quan truyền thông Việt ngữ đưa tin, ngay ngày mồng một tết xuất hiện một số truyền đơn kêu gọi dân chủ của một vài đảng phái chinh trị tại hải ngoại, hiện tượng này cũng là một đề tài bàn tán, và cũng nhiều người cho rằng đây cũng có thể là một trái khói mù, tập trung dư luận để làm nhạt dần sự kiện bán nước cuả CSVN qua hình thức cho trung cộng thuê đất một số tỉnh biên giới phiá bắc.
Xoay quanh trong câu chuyện đầu năm, tại một số tổ chức trong cộng đồng người Việt tại hải ngoại cũng bị một số thành phần đảng phái tả khuynh lũng đoạn, tạo ra nhiều những biến động nhiêu khê, gây phân hóa hầu giảm thiểu niền tin trong đấu tranh từ nhiều giới đồng bào trong cũng như ngoài nước. Hiện tượng mới nhất gây nhiễu loạn và phân hoá là một cuộc biểu tình tại Pháp, cũng mang ý nghĩa chống CSVN, nhưng Ban Tổ Chức không cho mang cờ Vàng và giải thích “vì có thành phần du sinh tham dự nên sợ họ dị ứng với lá cờ vàng mà không tham gia”. Như vậy, thử hỏi du sinh là gì ? Và cộng đồng người Việt tại hải ngoại lại phải chối bỏ căn cước tỵ nạn của mình chỉ vì một nhóm du sinh CSVN. Trước sự kiện này, đa số lại nhớ đến chủ trương nối kết du sinh, hoà đồng, cùng canh tân đất nước của đảng Việt Tân. Để chứng minh cho điều này, đi ngược dòng thời gian khi hiện tượng Trung cộng chính thức lấy Hoàng Sa, Bs Đoàn Trọng Việt và Gs Nguyễn Ngọc Bích thuộc đảng Việt Tân đã từng lên đài phát thanh Tiếng Nước Tôi, thảo luận và đồng kêu gọi, vì hoà đổng vơi du sinh, đi biểu tình chống Trung cộng không mang cờ gì cũng được hay mang cờ đỏ, vàng gì cũng được... Và tại Úc Châu, luận điệu này cũng được tung ra vận động vận động, nhưng rất tiếc họ không thành công bởi sự sáng suốt của đồng hương và Ban Chấp Hành Cộng Đồng sở tại... Bây giờ nhân việc CSVN cho Trung cộng “thuê đất” thì những trái hoả mù lại được tung ra.
Đầu năm, duyệt qua một số sự kiện chung như một tạp ghi để mong chia sẻ và cảnh giác cùng độc giả trong tinh thần đoàn kết đi tìm một muà xuân thực sự cho quê hương dân tộc. Do đó, trước tình hình mỗi ngày một bi đát của đất nước nói cung và cộng cuộc đấu tranh nói riêng. Mong rằng, chúng ta nên cảnh giác đi vào điểm chính trực diện với những hiện tượng hay sự kiện buôn dân, bán nước của CSVN. Đồng thời cảnh giác với những trận hỏa mù của đám việt gian, nằm vùng đang cố gắng tập trung dư luận vào nhũng điểm nhỏ nhặt mà quên đi mục tiêu lớn trong cái cảnh “Tham một bát, bỏ cả mâm” vậy.
* Phạm Thanh Phương (Úc Châu)